XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Hiền Thê Xui Xẻo


Phan_44

Chính Phong là tên của Vu giáo úy, hắn là tâm phúc của Ngu Nguyệt Trác, cũng là người đi theo hắn lâu nhất, Vu Chính Phong làm việc cẩn thận, bình thường nhiệm vụ giao cho hắn đều hoàn thành viên mãn, nên Ngu Nguyệt Trác luôn yên tâm. Vu Chính Phong nhìn mới hai mươi, khuôn mặt kiên nghị, tính cách kiên nhẫn, làm việc cũng cẩn thận và tỉ mỉ.

“Tướng quân, bọn chúng rất kín miệng, bất kể dùng hình thế nào cũng không chịu nói, nếu không phải thuộc hạ phát hiện sớm, bọn chúng đã cắn lưỡi tự sát.” Vu Chính Phong mím môi, thần sắc nghiêm túc: “Có điều, bọn thuộc hạ phát hiện ngực trái bọn chúng có một thứ nhìn như đồ của bộ tộc ở thảo nguyên Bắc Việt. Chỉ là thuộc hạ học thức không nhiều, nên nhìn không ra xuất xứ từ bộ tộc nào.”

Bọn họ đều đã ở Bắc Việt rất lâu, vì để bảo vệ biên giới Đại Sở - Bắc Việt mà cũng chịu không ít khổ cực, đã thâm nhập sâu, đối với tình hình Bắc Việt cũng hiểu biết chút chút.

Bắc Việt khác Đại Sở ở chỗ không phải chỉ có một dân tộc. Bắc Việt có đến mấy chục bộ tộc lớn nhỏ không đồng nhất hình thành trên thảo nguyên, không cùng phong tục, chỉ cần không cẩn thận sẽ phát sinh xung đột. Khi Đại Sở kiến quốc, Bắc Việt không thống nhất các bộ tộc lại, thế lực chỉ rải rác nên không có tính uy hiếp, không như hiện tại đã tập hợp lại thành tập khối muốn đi xâm lược.

Tan ra ắt có ngày tập hợp, đến mấy trăm năm sau khi Đại Sở dựng nước, Bắc Việt xuất hiện một người tài hiếm có, hắn có thể lợi dụng được các cánh quân xuất sắc của các bộ tộc Bắc Việt thống nhất lại, sau đó thành lập Vương Đình Bắc Việt, quản lý toàn bộ thảo nguyên, hình hành một vương quốc uy hiếp Đại Sở.

Đương nhiên, tuy là Bắc Việt đã thống nhất, nhưng các bộ tộc vẫn giữ lại các phong tục, các bộ lạc ủng hộ Vương Đình, cùng Vương Đình trấn thủ tứ phương, kiếm kế sinh tồn, xem như một loại lợi dụng nhau cùng phát triển. Đến khi Vương Đình bị phá, Bắc Việt lại tan rã, cúi đầu với Đại Sở, ký kết một hiệp ước không bình đẳng, các bộ tộc không thể không theo Vương Đình, sau đó vâng theo hiệp ước hằng năm giao nộp tiến cống.

Bắc Việt có mấy chục bộ tộc lớn nhỏ, binh lính Đại Sở từng vì chiến tranh mà nghiên cứu các bộ tộc này, nhưng không thành, thậm chí bọn họ chỉ biết qua loa một chút, dù sao một dân tộc một quốc gia từ thành lập hưng suy đến diệt vong, qua một vài nét bút khó có thể khái quát, rất nhiều điều không thể biết được. Đặc biệt một dân tộc ở nơi khí hậu khắc nghiệt, trừ việc bọn họ có một phương pháp độc đáo từ đời xưa để lại, còn ai sẽ chú ý?

Trong lúc nhất thời, không ai có thể biết được phạm nhân đến từ bộ tộc nào của Bắc Việt.

*****

Nhà lao có chút ánh sáng heo hắt, Ngu Nguyệt Trác nhìn thứ trong ngực một phạm nhân. Người nọ bị hành hình đến da tróc thịt bong, nhưng người hành hình lại cố ý bảo toàn địa phương có hình xăm, trừ bỏ một chút vết máu, không có gì bị phá hư.

Đó là hình xăm màu xanh nhìn như trâu lại có vẻ giống dê, nhưng không ôn thuần như hai động vật này, ngược lại để lộ ra một loại hơi thở thần bí mà dữ tợn, càng nhìn lâu, lại càng cảm thấy động vật kia muốn sống lại cắn người. Trước kia, khi Ngu Nguyệt Trác ở Bắc Việt, có nghe một chút tin tức, càng là bộ tộc xa xưa, bọn họ lại càng có hình xăm hung mãnh, như vậy mới có thể đấu tranh toàn thắng, để bộ tộc được phồn vinh cùng hưng thịnh. Có thể nói, mấy người này phỏng chừng thần bí lại cường đại, có thể nhìn ra, đây là một số bộ tộc không có lòng thuần phục của Bắc Việt.

Nghĩ đến đây, mắt không khỏi lộ ra trào phúng, chiến tranh chính là như vậy, không phải ngươi thì là ta sẽ chết, căn bản không có công bằng. Ngươi không phục, liền đánh đến khi ngươi thần phục mới thôi. Ngu Nguyệt Trác không e ngại chiến tranh, nếu thảo nguyên Bắc Việt còn ai không phục, hắn liền đánh cho bọn họ phục mới thôi.

Ngu Nguyệt Trác cân nhắc, “Nếu nói ở Đại Sở ai là người hiểu biết về Bắc Việt, chính là Ôn Tử Tu. Mà hiện tại, Ôn Tử Tu đang ở xa kinh thành, nhất thời không thể xuất hiện ngay được. Trong doanh trại chúng ta, có ai là quen thuộc với Bắc Việt nữa không?”

Vài giáo uy nghe xong mà âm thầm buồn bực. Bọn họ đương nhiên nghe tiếng đương kim thái sư Ôn Lương tuổi trẻ lại đọc nhiều sách vở, là nhân tài hiếm có. Năm đó Vương Đình Bắc Việt có thể dễ dàng lụi bại, cũng là nhờ kế hoạch của Ôn Lương, người không cần có mặt, nhưng cũng mang lại chiến thắng. Đối với Ôn Lương mưu kế chồng chất, không ai không kính nể. Chỉ là hiện tại Ôn Lương không thể lập tức xuất hiện, mà tướng quân lại là người hành động mau lẹ, không muốn kéo dài. Haizzz…

“Tướng quân, có thể tìm Tưởng quân sư hay không?” Giáo úy Mục Quang Trung lên tiếng, “Thuộc hạ nghe nói, Tưởng quân sư có nghiêm cứu sâu về phong tục của Bắc Việt.”

Ngu Nguyệt Trác nghe xong, gật đầu.

Nhà lao chật chội, không khí có mùi hôi thối cùng máu me, không dễ chịu chút nào, nhưng vị tướng quân trẻ tuổi lại như bình thường, không có cảm giác gì, thần sắc tự nhiên ngồi trên ghế, nghe vài cấp dưới phân tích thuận tiện chờ người mời quân sư lại.

Mọi người đều phân tích hai ngày này trong doanh trại có sự náo loạn cũng là do có người kích động, tuy đã nhanh được trấn áp, không có ảnh hưởng gì, nhưng nghĩ lại, khiến cho người ta cảm giác được sự bất thường, khiến cho không thể không tỉnh ngộ.

Tâm tư Ngu Nguyệt Trác biến hóa kỳ lạ, suy nghĩ của hắn so với nhiều người khác thâm sâu hơn, hơn nữa lại không thể hiện ra. Ngu Nguyệt Trác đương nhiên cũng ngửi được mùi âm mưu trong này, đặc biệt việc Vu giáo úy bắt được mấy phạm nhân kia, càng làm hắn khẳng định chắn chắc.

Trong lòng Ngu Nguyệt Trác đã có đáp án, nay chỉ còn chờ người đến xác thực thôi.

Rất nhanh, Tưởng quân sư đã đến.

Tưởng quân sư là một nam nhân đã trên dưới bốn mươi, lúc đến còn mang theo một quyển sách, biểu tình có chút ngốc, hiển nhiên là khi binh lính được lệnh, liền trực tiếp xách người lại đây. Nhìn bộ dáng này khiến cho người nhìn có chút buồn cười.

Tưởng quân sư rất nhanh phục hồi tinh thần, nhìn tình huống trong lao cũng không kinh hoảng, vội sửa lại y quan hành lễ với tướng quân, nghe được mục đích tướng quân mời hắn đến, Tưởng quân sư lập tức đến quan sát hình xăm trên người phạm nhân, càng nhìn thần sắc càng nghiêm túc.

Tưởng quân sư rất nhanh đã nghiên cứu xong, lại nói với Ngu Nguyệt Trác: “Tướng quân, thuộc hạ từng đọc được ở một quyển sách nói, đây là hình xăm của bộ tộc ở Tây Nam Bắc Việt.” (Chính là cái bộ tộc mà bạn Diêm Ly Trần nhận ra lúc ở phủ tướng quân ấy!)

Nghe vậy, mọi người đều lộ ra biểu tình cao hứng, có người hưng phấn hỏi: “Tưởng quân sư, hình xăm kia biểu lộ gì? Trong sách nói thế nào?”

“Thuộc hạ nhớ có một quyển chuyên ghi lại văn hóa của các bộ tộc ở Bắc Việt, là một quyển sách thuộc hạ quý nhất.” Nói xong, trên mặt lộ ra biểu tình xấu hổ: “Chỉ là thuộc hạ học nghệ không tinh, khi đó chữ viết ghi lại là một loại chữ viết cổ xưa, thuộc hạ nghiên cứu cũng chỉ có thể nhận ra vài mặt chữ, không hiểu được hàm ý trong đó.”

Ngu Nguyệt Trác nghe xong, trong lòng hiểu việc hôm nay chỉ có thể dừng lại ở đây, đoán chừng vẫn nên mời Ôn Tử Tu đến. Nếu mà ngay cả Ôn Tử Tu cũng không hiểu, bọn họ chỉ có thể đến bộ tộc đó tìm người phiên dịch, như vậy mới giải quyết được vấn đề.

Hiểu được việc này không thể gấp, Ngu Nguyệt Trác chậm rãi phân phó trông coi phạm nhân, liền rời đi, đang muốn về nghỉ ngơi, lại thấy Phù Cửu đột nhiên kích động chạy tới, nhìn thấy vài giáo úy bên người hắn, lại có chút chần trì không tiến.

Trong lòng Ngu Nguyệt Trác chợt động, nói vài câu cùng các giáo úy, lại an bài cho họ, để bọn họ rời đi, rồi mang theo Phù Cửu về trướng.

"Chuyện gì mà lại kích động như vậy?"

Phù Cửu không kịp hành lễ, lo lắng nói: “Tướng quân, vừa rồi thị vệ trong phủ lại đây nói, trong phủ có thích khách, phu nhân bị kinh hãi, sinh non.”

“Phanh” một tiếng, thị vệ tuần tra bên ngoài nghe một âm thanh vang lên từ trướng chủ soái, sợ là phát sinh tình huống gì đó, vội chạy đến đang chuẩn bị nói gì đó, đột nhiên một bàn tay xốc mành trướng lên, sau đó là sắc mặt trầm tĩnh, tướng quân lững thững đi ra.

Loại sắc mặt này so với việc sáng nay biết có người có âm mưu kích động còn nguy hiểm hơn, làm cho thị vệ run người theo bản năng. Doanh trại đều chung một nhân thức, khi tướng quân cười đến cao nhã, là tương đối vô hại, sẽ chỉ vô ý hại người một phen thôi. Nhưng khi hắn bình tĩnh, lững thững, chứng tỏ, thế giới này sẽ không được hay ho.

Vừa vặn lúc này, Vu giáo úy cũng mang tư liệu lại, thấy thế ngạc nhiên nói: “Tướng quân, ngài muốn đi đâu?” Tuy chưa hiểu rõ bộ tộc kia đến kinh thành làm gì, nhưng âm mưu này chưa tìm hiểu được, Vu giáo úy hy vọng tướng quân sẽ ở lại quân doanh.

“Hồi kinh! Chính Phong, hai ngày tới có chuyện gì, ngươi được toàn quyền xử lý.”

Thanh âm vang lên, người đã đi xa, rất nhanh liền ra khỏi doanh trại, sau đó – dưới ánh mắt của mọi người, nhìn thấy một tướng quân xưa nay anh minh thần tướng thế nhưng lại đập đầu vào một gốc cây đại thụ trước cửa doanh trại.

"..."

Mọi người đều há to miệng, nghĩ mình đang gặp ảo giác, chỉ có Phù Cửu yên lặng cúi đầu, trong lòng nhịn cười mà có chút bi thương, bởi hắn biết khi tướng quân nhận tin tức phu nhân “khó sinh” đã có tâm trạng nào. Rốt cuộc phải đặt người đó ở địa vị nào mới có thể khiến một nam nhân xưa nay luôn cường đại lại có thể phạm phải sai lầm nghiêm trọng đến vậy?

Trong khi mọi người đang ngây ra, Ngu Nguyệt Trác vẫn bình tĩnh đi tiếp, thân ảnh nhanh chóng biến mất dưới tầm mắt mọi người.

*******

Ở phủ tướng quân, đang huyên náo, mỗi người đều mang trong mình lo lắng không thôi.

Diêu thị đang niệm Phật, tinh thần cũng không đặt ở đây, nhìn động tác máy móc của bà cũng đủ hiểu trong lòng bà không bình tĩnh thế nào. Có điều khi nhìn thấy nữ nhi như một nha đầu chạy đến không còn điểm gì thục nữ, nhịn không được mà trách mắng: “Nguyệt Quyên, sao lại không có quy củ thể thống gì như vậy? Đại tẩu con sinh đứa nhỏ, một cô nương như con lo lắng cái gì?”

Ngu Nguyệt Quyên khó nén lo lắng trên mặt, nhưng bị mẫu thân trách, không dám làm càn, chỉ có thể ngồi xuống, nhìn chằm chằm ra cửa một hồi, nhịn không được hỏi: “Nương, đại, đại tẩu sẽ không sao chứ?”

Nghe vậy, Diêu Thanh Thanh bên cạnh cũng lo lắng khẩn trương nhìn chằm chằm Diêu thị.

Từ lúc A Manh đau bụng muốn sinh đến giờ cũng được hai canh giờ, đối với người bình thường sinh đứa nhỏ mà nói, thời gian không lâu lắm, nhưng đối với bọn họ mà nói, lại vô cùng lâu, nghe thanh âm bên trong, đều làm cho hai cô nương trẻ tuổi sợ sệt, đặc biệt đứa nhỏ muốn ra sớm nửa tháng, khiến cho các nàng cảm thấy sinh non, không biết có nguy hiểm gì hay không.

Diêu thị bình tĩnh hơn hai cô nương kia, an ủi: “Không sao, thái y nói rồi, đứa nhỏ đã chín tháng, sẽ không có chuyện gì. Hơn nữa bình thường Ngọc Nhân đều điều dưỡng tốt, thân thể tốt, nên không vất vả lắm.”

“Nhưng là… có phải lâu quá rồi hay không?” Diêu Thanh Thanh hỏi.

Nghe vậy, Diêu thị nhịn không được nở nụ cười, nhìn hai cô nương đang trông mong, nói: “Nữ nhân sinh đứa nhỏ, thời gian không giống nhau, có nhanh có chậm, nhanh thì vài canh giờ, chậm thì vài ngày, kiên nhẫn chờ thôi.”

Diêu Thanh Thanh cười cười, “Vậy không phải sẽ đau thật lâu sao?” Thân thể A Manh mảnh khảnh như vậy, có thể chịu được sao?

Ngu Nguyệt Quyên nhìn nhìn phòng sinh, trong lòng đối với câu hỏi của Diêu Thanh Thanh có chút kích thích.

“Nữ nhân nào cũng phải trải qua, không có việc gì.” Diêu thị tiếp tục lấy kinh nghiệm từng trải qua truyền đạt cho hai cô nương đang bị dọa kia.

Lúc này, một thanh âm trong suốt lạnh như băng vang lên: “Như thế này là sao?”

Ba người đồng loạt nhìn thiếu niên bay từ nóc nhà xuống, thấy hắn vẻ mặt không thay đổi, nhưng ánh mắt tràn ngập nghi vấn, nhịn không được mà kéo khóe miệng.

Các nàng nhớ đến khi A Manh bắt đầu đau bụng, thiếu niên này đột nhiên hành động, đầu tiên uy hiếp tiểu tử thối trong bụng A Manh cố chịu đựng, sau đó liền biến mất trong nháy mắt, có điều chỉ một khắc sau, vị đại gia này liền mang một cô nương trở về - chính là người mà Diêu Thanh Thanh và A Manh đều tín nhiệm – Dung Nhan, sau đó tự mình khiêng cô nương kia vào phòng sinh. Nếu không phải Dung Nhan dùng thuốc bột ép hắn ra ngoài, thiếu niên này có lẽ sẽ không đi ra ngoài rồi.

Nam nhân ở trong phòng sinh còn ra thể thống gì?

Các nha hoàn chuẩn bị quỳ hành lễ, ai ngờ hắn chỉ bình tĩnh nói một câu: “Còn không kiến thức nữ nhân làm sao sinh đứa nhỏ…” Sau đó thấy Dung Nhan đuổi người thật sự tốt. Cho dù giống như thần tiên, cũng là giống đực, làm sao có thể tiến vào phòng sinh?

Diêu thị hắng giọng, hồi đáp: “Trần công tử, loại chuyện này bình thường không sai lệch nhiều. Hơn nữa, nếu nữ nhân không đau một chút, sẽ không trân quý đứa nhỏ, đây là thiên tính. Khụ, Trần công tử, con dâu ta mới vào đó hai canh giờ, còn thời gian dài nữa, ngươi…”

Diêu thị chưa nói xong, phòng sinh đột nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai, làm mọi người đều khẩn trương, sau đó là tiếng khóc có chút thất thanh, cuối cùng là tiếng bà đỡ cao hứng: “Sinh, sinh, là tiểu thiếu gia…”

"..."

Tất cả mọi người đờ đẫn nhìn Diêu thị, không phải nói còn vài canh giờ sao, đây là tình huống gì?

Sau một lúc, Diêm Ly Trần bình tĩnh liếc Diêu thị một cái, nói: “Xem ra tiểu tử thối không muốn chờ vài canh giờ nữa đâu, không hổ là con của Nguyệt Trác, tính tình bá đạo thật giống cha nó.”

"..."

Mọi người: =__=! Vì sao lời này lại có phần quỷ dị vậy?

Khi mọi người còn đang đờ đẫn, một người từ trên nóc nhà nhảy xuống, nhìn hiện trường yên tĩnh, trong lòng căng thẳng, một loại thống khổ tràn ra toàn bộ trái tim, làm hắn đau đến không nói lên lời, khi phục hồi lại tinh thần, chỉ cảm thấy trong mắt tan vỡ, như có một chất lỏng gì đó không cho phép chợt lăn ra, chỉ có thể nhìn chằm chằm phía cửa lớn.

Đám người Diêu thị, Ngu Nguyệt Quyên, Diêu Thanh Thanh giật mình nhìn nam nhân kia một thân chật vật, quần áo bẩn nhìn không ra màu sắc, trên đầu cũng tơi tả, nhìn như bị ai mai phục đánh lén, làm sao còn bộ dáng như hồi sáng xuất môn, ba nữ nhân thấy lo lắng trong lòng.

"Đại ca?"

"Nguyệt Trác?"

"Biểu ca?"

Diêu thị cùng đám người Ngu Nguyệt Quyên lo lắng kêu một tiếng, thấy hắn đứng ở cửa, quay lưng về phía các nàng, không hiểu hắn làm sao, nhưng hơi thở bi ai khiến các nàng cực lo lắng. Chỉ có Diêm Ly Trần thờ ơ lạnh nhạt, không nói gì.

Tất cả mọi việc phát sinh chỉ trong một phút thời gian ngắn ngủi, vừa vặn người ở trong phòng sinh đưa bé con ra, một bà đỡ cao hứng mở cửa, đang muốn tuyên bố chuyện tốt, lại bị nam nhân đứng ở cửa dọa sợ. May mắn bà đỡ cũng nhận ra tướng quân đại nhân, không nghĩ nhiều, cao hứng nói: “Chúc mừng tướng quân, phu nhân sinh một tiểu tử mập mạp, mẹ con bình an.”

Ngu Nguyệt Trác choáng váng, nhìn có chút đờ đẫn, trong mắt có chút hồng hồng.

Đại khái vì Ngu Nguyệt Trác hiếm khi có biểu hiện như thế, người ở ngoài phòng chờ cũng có chút phản ứng chậm, đến khi Dung Nhan mang bé con ôm đến trước cửa, mọi người mới có phản ứng, không khỏi cao hứng kêu lên.

Diêm Ly Trần là người đầu tiên tiến lên xem bé con, hắn ỷ vào mình võ nghệ cao cường, tốc độ nhanh, đến trước mặt Dung Nhan, nhìn bé con lộ ra gương mặt đỏ ửng, sau đó bình tĩnh nói: “Thì ra tiểu tử thối có bộ dáng này, vừa nhìn là biết con ngươi.”

Một câu cuối cùng khiến cho mọi người đều ngẩn người.

Mọi người tiếp tục: = khẩu = vì sao bọn họ cảm thấy vị thần tiên này dường như càng ngày càng mất khí chất thần tiên?

Ngu Nguyệt Trác bình thản nhìn hắn một cái, bình thản nói một tiếng: "Cút!"

Chương 80

Tuy rằng khi sinh đau muốn chết, nhưng khi sinh xong, A Manh lại cảm thấy thân thể đầy khí lực, thậm chí không có điểm nào uể oải, ngược lại tinh thần cực tốt, mở to mắt chuẩn bị nhìn đứa nhỏ nàng vất vả mang thai.

“Đứa nhỏ đâu?” A Manh hỏi một người đang rửa sạch thân thể cho nàng.

“Bẩm phu nhân, Nhan cô nương ôm tiểu chủ tử cho tướng quân nhìn rồi ạ.”

A Manh nghe xong, kinh ngạc: “Tướng quân đã trở lại?” Nàng vừa sinh hạ đứa nhỏ xong có chút kiệt sức cho nên không nghe tiếng bà đỡ chúc mừng tướng quân.

Nha hoàn không trả lời bởi một thân ảnh vừa vào cửa đã là đáp án.

A Manh nhìn nam tử mang theo hàn ý đi tới, đem nha hoàn kia đẩy ra, đi đến chỗ nàng. Phòng sinh còn đầy mùi máu me, không tốt, mà nàng lúc này lại đang chật vật, mồ hôi ẩm ướt trên mặt, quần áo cũng có mùi máu, thật sự không dễ ngửi, cũng có thể coi đây là lúc nàng chật vật nhất. Nhưng không biết thế nào, khi nhìn thấy ánh mắt nam nhân kia, lại khiến cho nàng không thể cảm thấy cố kỵ bản thân mình.

Vì sao nhìn hắn có vẻ … bi thương?

"Chàng... Làm sao vậy?"

Cuối cùng lại thành một câu mềm mại mà ân cần thăm hỏi. A Manh dựa vào đầu giường, hạ thân vẫn mang theo đau đớn bị xé rách, khiến nàng không dám tùy tiện lộn xộn, chỉ có thể dùng hai mắt đánh giá nam nhân này, trong lòng không khỏi có chút buồn cười, nàng sinh chật vật, nhưng tướng quân vốn đang cần ở quân doanh xử lý công vụ, tại sao cũng chật vật như vậy? Không phải có kẻ nào dám phục kích hắn chứ?

Ngu Nguyệt Trác bước đến trước mặt nàng, hai mắt gắt gao nhìn thân thể nàng, ánh mắt như muốn khắc sâu hình ảnh của nàng vào đáy lòng, cuối cùng hai mắt dừng ở gương mặt tái nhợt nhưng đầy sức sống của nàng. Nàng ngồi ở đó, mỉm cười, tóc tai bù xù, khuôn mặt tái nhợt, mái tóc dài đen mượt bết vào khuôn mặt búp bê của nàng, khiến cho người ta cảm thấy nàng càng thêm nhỏ bé yếu ớt, dâng lên một loại cảm giác rung động khó tả dù sự thật nàng không đẹp nhưng ở trong lòng hắn hình ảnh sống động và xinh đẹp nhất, một ý nghĩ "Nàng còn ở đây, không có rời hắn mà đi" hiện lên trong đầu làm cho đáy lòng hắn thoải mái và ấm áp.

Bỗng dưng, hắn không nhìn ánh mắt của hạ nhân ở đây, xoay người ôm nàng vào lòng, thậm chí quên mất lực đạo của mình sẽ ảnh hưởng đến thân thể mảnh khảnh của nàng, sẽ làm nàng bị thương.

Cảm giác hơi đau, nhưng A Manh thấy nam nhân này thật khác, chỉ là bộ dáng này của hắn làm nàng nghi ngờ, cho nên nhất thời không hé răng, cắn răng chịu đựng. Bên ngoài là thanh âm tươi cười chào đón đứa nhỏ, bên trong lại cực kỳ im lặng, nhìn hình ảnh bọn họ ôm nhau, dù có chút không hợp quy củ, nhưng nghĩ đến nam nhân vừa rồi thái độ khác thường, mọi người đều thức thời không hé răng, đều vây quanh bé con.

“…Ta nghĩ nàng… đã xảy ra chuyện.” Thanh âm hắn vang lên, mang chút giọng mũi, “Thị vệ nói, nàng sinh non, chảy nhiều máu, rất nguy hiểm…”

Tuy chỉ ngắn ngủi mấy chữ, nhưng lại nói hết suy nghĩ của hắn. A Manh sửng sốt, suy nghĩ, chẳng lẽ, hắn sợ mình sinh non sẽ nguy hiểm nên mới vội vàng trở về, nên mới chật vật như vậy? Có điều, với bản lĩnh của hắn, sẽ không biến thành như vậy chứ…

Nghĩ thế, trong lòng A Manh cảm động, giơ tay ôm hắn, thậm chí tràn ngập tình mẫu tử vỗ vỗ vai hắn, cười nói: “Không sao, chàng cũng biết thân thể ta tốt, mới hai canh giờ đã sinh xong, bà đỡ nói, rất ít người có thể được như vậy ~~ chàng xem, ta rất lợi hại phải không?” Nói xong, dường như còn có chút kiêu ngạo.

Ở trong trường hợp này, nghe sản phụ nói hai ba câu, lại nhìn nàng hoạt bát như vậy, khiến trong lòng hắn thật vui vẻ.

Về phần thị vệ nói nhầm, tuy là hắn mất hứng, hiện tại hắn không thể trừng phạt thị vệ kia một chút, nhưng sẽ không dễ dàng buông tha đâu.

“Phải, rất lợi hại!” Ngu Nguyệt Trác cúi đầu cười, sau đó hôn lên mặt nàng một cái.

“Ai nha, mặt ta bẩn mà!” A Manh né tránh, trong lòng cảm thấy tướng quân thật vĩ đại, bản thân mình còn thấy bộ dáng mình thật bẩn, vội đẩy hắn ra, gọi người đến thu thập cho mình.

Nàng vừa sinh xong, nha hoàn chưa kịp lau rửa người, nam nhân này liền vào, may mắn là đã sinh đứa nhỏ xong, nếu không, nam nhân này cứ thế xông vào, hạ nhân nhìn hắn như thế nào? Từ xưa đến này, nam nhân nào có thể tiến vào phòng sinh chứ, mà A Manh cảm thấy nam nhân này không phải là người có thể tuân theo quy củ, nếu hôm nay hắn ở đây lúc nàng sinh, tuyệt đối sẽ bị nhiều người chê cười. Nàng nên thấy may mắn vì hôm nay hắn có việc đi ra ngoài không nhỉ? =.=

Ngu Nguyệt Trác đứng một bên chăm chú nhìn nàng mỉm cười, ánh mắt ôn nhu, ai nhìn cũng phải đỏ mặt. Bất quá, nếu như bình thường chắc chắn sẽ khiến cho bao người động tâm, chỉ có điều, ở hiện tại, với hình tượng này, thật làm cho người ta không dậy nổi cảm giác gì a.

“Chàng làm sao có thể biến thành như vậy? Chẳng lẽ lại bị người đuổi giết?” A Manh tò mò hỏi.

Ngu Nguyệt Trác dừng một chút, sau đó thập phần thành thực nhìn nàng, bình tĩnh nói: “Đúng vậy, hôm nay gặp một vài nhân sĩ võ lâm nhàn rỗi không có việc gì làm đến chọc ta, ta vội trở về với nàng, cho nên…” Chỉ nói một nửa để người còn tự nghĩ.

A Manh vốn còn chút nghi ngờ, nhưng nhìn bộ dáng tướng quân thành khẩn, nàng một chữ cũng tin.

“Vất vả cho phu quân, nhanh tự mình tắm rửa sạch sẽ, chàng xem, chàng làm quần áo ta dơ rồi!” A Manh phụ họa một tiếng, vội đẩy hắn đi tắm rửa, hơn nữa nói rõ, không sạch sẽ thì đừng có mà vào, cũng không cho chạm vào con.

Ngu Nguyệt Trác nhìn quần áo trên người nàng, quả thực bị mình làm dơ, chỉ có thể sờ sờ mũi, ngoan ngoãn đi xuống. Đến bên ngoài, chỉ nhìn thấy ở đại sảnh, Diêu thị đang ôm bé con cười đến không ngậm miệng lại, vài cô nương vây quanh đang nghển cổ nhìn, vẻ mặt ngạc nhiên. Chỉ có Diêm Ly Trần là không thú vị ngồi một bên uống trà, tuy là cử chỉ tao nhã nhưng nhìn thế nào lại có phần giống như trâu uống nước, lạc đà uống nước…

Chẳng lẽ hắn là lạc đà đầu thai thành? Người ở đây không khỏi thầm nghĩ.

“Nương, Dung cô nương, Nguyệt Quyên, Diêu biểu muội.” Ngu Nguyệt Trác đi ra, ôn hòa chào hỏi.

Nhìn thấy, Ngu Nguyệt Quyên cùng Diêu Thanh Thanh vội hành lễ, Dung Nhan chỉ gật đầu, lại đến phòng sinh, nơi đó còn cần nàng hỗ trợ. Thấy thế, Diêm Ly Trần lập tức buông chén trà muốn đi qua, lại bị Dung Nhan trừng mắt một cái, liền quay lại. Thấy vậy, Ngu Nguyệt Trác âm thầm thu hồi ám khí, trong lòng vừa lòng với sự thức thời của hắn, nếu thằng nhãi này dám làm chuyện không nên thân, hắn không ngại ra tay, thay trời hành đạo.

Ngu Nguyệt Quyên cao hứng kêu lên: “Ca, mau đến xem cháu ~~”

Ngu Nguyệt Trác mỉm cười tiến lên, định tới nhìn con đang được mẫu thân ôm trong ngực. Lúc này, bé con đang nằm im lặng trong lòng Diêu thị táp miệng, trên người bọc tã lót, chỉ lộ ra gương mặt đỏ ửng, mắt còn chưa mở. Mà gương mặt kia còn không to bằng bàn tay hắn, nhỏ bé như vậy khiến hắn sợ chạm vào sẽ làm hư bé con mất.

Ngu Nguyệt Trác đang muốn cẩn thận nhìn xem bé con giống ai, lại bị Diêu thị phát hiện ra toàn thân hắn lấm bẩn, nên bị đuổi xuống tắm rửa, mà lúc này, bà vú cũng chạy lại ôm bé con đi, Ngu Nguyệt Trác chỉ có thể bất đắc dĩ đi sửa soạn lại bản thân.

Đến khi Ngu Nguyệt Trác tự sửa soạn xong, liền khẩn cấp đi tìm sản phụ cùng bé con nhà hắn. Bởi sản phụ cần nghỉ ngơi, bé con cũng mới được sinh, không nên đi ra ngoài tránh bị trúng gió, cho nên Diêu thị cũng không quấy rầy nhiều, chỉ nhìn A Manh một chút, dặn dò một chút, rồi đều rời đi cả.

Khi Ngu Nguyệt Trác đến, trong phòng đã được thu thập tốt, không khí cũng trong lành lại, có đốt hương để xua tan mùi máu tươi lúc trước. Bé con được ăn uống no đủ đã ngủ say, đang được A Manh ôm vào lòng ngồi ở đầu giường.

“Làm sao không nghỉ đi?” Ngu Nguyệt Trác trách, thần sắc không hờn không giận.

Tâm tình A Manh cực tốt vẫy hắn lại xem bé con, chờ khi Ngu Nguyệt Trác ngồi bên giường, khẽ giơ bé con trong lòng ra, hứng trí cho hắn nhìn bé con một cái. Ngu Nguyệt Trác thấy tinh thần nàng tốt như vậy, nhớ lúc trước nghe tin nàng sinh non, đối lập với gương mặt tươi cười hiện tại bây giờ, dột nhiên không dám nói nặng lời với nàng, ngay cả để nàng thất vọng cũng không dám.

Ngu Nguyệt Trác cười cười, nhìn bé con mới sinh, đánh giá, không thể không thừa nhận lời của Diêm Ly Trần lúc trước. Đúng là thật, tuy là gương mặt vẫn còn bé xíu, nhưng ngũ quan quả thật có đường nét của hắn thật.

Con giống hắn như đúc!

Trong lòng Ngu Nguyệt Trác cảm thấy thỏa mãn, một loại ôn nhu mềm mại tràn đầy trong lòng, ủ ấm trái tim, thỏa mãn cực kỳ.

“Con thật giống chàng!” A Manh nói xong, chẹp chẹp miệng, “Thật không công bằng, rõ ràng vất vả mang thai là ta, sinh hạ bé cũng là ta, sao lại giống chàng là thế nào?!?”

Ngu Nguyệt Trác bật cười, “Giống ta là tốt, nếu con trai mà giống nàng… quên đi, nàng vẫn nên sinh con gái giống nàng thôi!” Con trai có gương mặt tinh xảo như nàng, hắn lo lắng con trai sẽ bị người hiểu nhầm giới tính, cũng không có uy vũ hùng tráng.

“Chàng có ý gì?” A Manh nổi giận, “Ta nhất định phải sinh đứa tiếp theo giống ta!”

Mà khí phách nhất thời đó làm nàng không ý thức được lời nói của nàng quỷ dị thế nào, nếu con lớn lên giống nàng, đến lúc đó, nàng mới nên khóc.

“Ngoan, vẫn nên là sinh con gái giống nàng. Như vậy mới song toàn~~~” Nguyện vọng của Ngu Nguyệt Trác chính là song toàn, không cần nhiều lắm, hai là tốt rồi ~~

......

.........


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .